Là một đối tượng lỳ lợm, có nhiều mánh khóe trong việc đối phó với cơ quan công an, tuy nhiên trước nghiệp vụ sắc bén, kế hoạch hoàn hảo của tổ điều tra trọng án, Nguyễn Văn Tiến (Tiến “sông Đà”) đã phải thừa nhận tội ác của mình trong việc giết chết anh Nguyễn Trọng Nam. Lời khai của hung thủ dần được làm sáng tỏ với những tình tiết “không tưởng” trong lịch sử các vụ án hình sự ở Việt Nam.
Vụ mất tích của một chủ nợ
Khoảng 8 giờ ngày 11-5-2003, anh Nguyễn Trọng Nam (SN 1972, ngụ phường 5, quận Gò Vấp, TPHCM), điều khiển xe máy BS: 51TP-4010, chở vợ là Nguyễn Thị Thu Trang từ nhà riêng ở Gò Vấp về gia đình vợ ở xã Phú Xuân, huyện Nhà Bè rồi nói sẽ đến nhà Tiến “sông Đà” để đòi nợ và mất tích từ đó.
Tiến hành xác minh đơn của gia đình anh Nam, cơ quan điều tra được biết Tiến “sông Đà” tên thật là Nguyễn Văn Tiến (SN 1958, ngụ huyện Chương Mỹ, tỉnh Hà Tây), từng làm công nhân tại công trình thủy điện Sông Đà. Sau khi nghỉ việc, Tiến về Hà Nội làm nghề buôn bán đồ cổ, cưới người vợ thứ nhất và nhập hộ khẩu ở Cửa Đông, quận Hoàn Kiếm, sau đó mua nhà tại đường Nguyễn Chí Thanh, phường Ngọc Khánh, quận Ba Đình. Trong thời gian mua bán đồ cổ, Tiến thường xuyên chuyển hàng vào TPHCM và năm 2000, đã cưới vợ bé là chị Trần Thị M.H. (ngụ Q.1), là nhân viê của một khách sạn trên địa bàn Q.1.
Thực nghiệm điều tra theo lời khai của Nguyễn Văn Tiến
Sau đám cưới, Tiến mua và xây căn nhà số 18 bis/43 Nguyễn Thị Minh Khai, quận 1 trị giá 169 lượng vàng SJC làm tổ uyên ương với người vợ trẻ hơn y gần 20 tuổi. Đến tháng 3-2003, Tiến và H. bán căn nhà trên với giá 620 lượng vàng SJC, rồi thuê căn nhà 18 bis/30B ở cùng hẻm, cách đó khoảng chục mét. Ở được hai tháng, đến ngày 16-5-2003 H. và Tiến đã trả nhà, chuyển sang thuê ở đường Lam Sơn, phường 2, quận Tân Bình. Trong quá trình kinh doanh mua bán đồ cổ, Tiến có mượn Nam số tiền lớn nhưng không muốn trả (theo gia đình là 50 nghìn USD, tương đương khoảng 700 triệu đồng nhưng sau này Tiến chỉ thừa nhận 20 lượng vàng SJC). Từ thông tin trên, các nhân viên điều tra lập tức tiến hành xác minh, Tiến “sông Đà” cũng được “hỏi thăm” song y chối phăng.
Manh mối từ ba ly cà phê
Qua tổng hợp các nguồn tài liệu, ngày 9-8-2003 Cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an đã cử cán bộ điều tra, trinh sát hình sự ra phía bắc bắt khẩn cấp Nguyễn Văn Tiến để điều tra làm rõ. Ít ngày sau (14-8), Tiến được di lý về Trại tạm giam Công an tỉnh Tiền Giang, tiếp tục bị các nhân viên điều tra của Tổng cục Cảnh sát thẩm vấn. Lúc đầu, việc xét hỏi Tiến cũng mới chỉ tập trung vào việc Nam có thực sự đến nhà Tiến ở 18 bis/30B Nguyễn Thị Minh Khai vào trưa 11-5 hay không, nhưng không đạt kết quả gì khả quan và Tiến vẫn một mực kêu oan.
Thấy không thể hy vọng gì vào sự “tự giác” của Tiến, cán bộ điều tra bèn... khơi gợi: “Anh nói trưa 11-5 ở nhà một mình, nhưng tại sao phải kêu đến ba ly cà phê?”. Trước câu hỏi bất ngờ này, Tiến không kịp bịa chuyện, bèn khai nhận trưa hôm ấy có tiếp một người tên Ba (quê ở Biên Hòa) và có quan hệ bán đồ cổ, nhưng địa chỉ của Ba ở đâu thì y không biết. Cán bộ điều tra tiếp tục hỏi về mối quan hệ và địa chỉ của “anh Ba” thì y giở trò im lặng hoặc chỉ nói không quen thân, không biết rõ. Mấy ngày sau, thấy không thể ngậm miệng mãi, Tiến lại xì ra là đã đến nhà anh Ba một lần, nhưng chỉ biết đường đi chứ không biết địa chỉ cụ thể. Cán bộ điều tra liền đưa cho y cây bút và một tờ giấy để vẽ “phác đồ” đường đến nhà anh Ba. Sợ Tiến “xác định tọa độ” không chính xác, trưa 18-8-2003 cơ quan điều tra đã trích xuất Tiến ra khỏi trại đi Biên Hòa để làm “hoa tiêu” dẫn đường đến nhà anh Ba. Kết quả thật mỹ mãn, anh Ba có tên thật là Lê Văn Ba (thường gọi là “Ba Rắn” do nghề nghiệp, SN 1964, quê Quảng Nam, hiện ngụ ấp Đồng Nai, xã Hóa An) chuyên nghề mua bán cao trăn, cao khỉ...
Làm việc với cơ quan điều tra, anh Ba đã cung cấp nhiều chi tiết quan trọng giúp cho việc đấu tranh, xét hỏi Tiến “sông Đà”. Khoảng 9 giờ ngày 11-5-2003, anh Ba có liên lạc vào ĐTDĐ của Tiến, được Tiến hẹn đến 18 bis/30B Nguyễn Thị Minh Khai để y mua cao khỉ và đồ cổ do anh chào bán. Khoảng 11 giờ 30 cùng ngày, khi chạy xe máy đến đầu hẻm, anh điện thoại cho Tiến một lần nữa để hỏi nhà, sau đó đến số 18 bis/30B Nguyễn Thị Minh Khai và Tiến là người mở cửa. Lúc này trong phòng nhà Tiến có dựng chiếc xe Spacy, một chiếc Cup 50 lên đời sơn màu bạc, bánh mâm, có phuộc nhún giống phuộc xe Dream. Tiến cởi trần, mặc quần đùi ngồi tiếp anh Ba tại phòng khách, và gọi ba ly cà phê tiếp khách và hai lần chạy lên lầu nghe điện thoại... Đặc biệt, anh Ba cho biết khi ngồi ở dưới nói chuyện với Tiến, anh thấy có tiếng người trên lầu và đang đóng hàng gì đó cho vào thùng (vì có tiếng lột băng keo dán). Anh Ba khẳng định trên lầu có người, trong đó có tiếng nói của một phụ nữ. Hôm đó, anh bán cho Tiến một điếu bát cổ giá 1.000.000 đồng, hai miếng cao khỉ giá 300.000 đồng; Tiến thanh toán tiền cao khỉ, còn nợ 1.000.000 đồng mua điếu bát cổ, hẹn tuần sau mới trả.
Chi tiết đắt giá thứ hai mà anh Lê Văn Ba cung cấp là khoảng 20 ngày sau khi đến nhà Tiến bán đồ như trên, lúc 19 giờ 43 phút cùng ngày anh nhận được điện thoại của Tiến gọi bằng máy di động và nói nhanh: “Tôi có chuyện cần trao đổi, anh ra điện thoại công cộng nhá vào số máy này tôi sẽ điện lại”. Khoảng 5 phút sau anh Ba đến nhà người cháu là Tạ Duy Sinh, mượn máy bàn gọi cho Tiến. Tiến nhận được tín hiệu thì tắt máy, rồi gọi lại số máy bàn anh Ba vừa gọi, nói chuyện với anh khoảng 20 - 30 phút, dặn đi dặn lại rằng nếu công an có hỏi ngày về 11-5-2003 làm gì, ở đâu thì anh trả lời đến nhà Tiến tại 18 bis/30B Nguyễn Thị Minh Khai uống ba ly cà phê, bán hai miếng cao khỉ và một điếu bát cổ, chỉ có một mình Tiến ở nhà, ngoài ra không biết, không nghe, không thấy gì hết... Anh Ba hỏi Tiến đang ở đâu, Tiến trả lời: “Tôi đang ở miền Trung. Tôi có đứa em con bà dì ruột làm ăn chung, đóng hàng giao cho nó nhưng nó đã đi mất, nên đang đi tìm”.
Ngoài lời khai của anh Lê Văn Ba, cơ quan điều tra cũng được biết hiện Công an P13Q4 đang giữ chiếc Cup 50 BS: 51TB-4010 của Nguyễn Trọng Nam kể từ khi anh này mất tích. Việc Công an P13Q4 “giữ giúp” chiếc xe trên cũng khá ly kỳ, vì nó chỉ được đưa đến công an phường sau hai ngày bị vứt trước quán cà phê của chị Phan Ngọc Lý ở đường Tôn Đản, P13Q4 mà không bị... mất trộm. Được cơ quan điều tra tổ chức cho nhận dạng chiếc xe, anh Lê Văn Ba xác định đó chính là xe anh đã nhìn thấy tại nhà Tiến ngày 11-5-2003. Điều đó càng chứng tỏ khả năng anh Nam đến nhà Nguyễn Văn Tiến là có thật.
(Còn tiếp)
Theo Lê Bình
Nguồn Công an TP.HCM